Xuân Miên Viễn

        (Đồng Kính)

               Xin kể người nghe đã có một lần,
               khi vừa lập đông mai đã nở vàng.
               Mây trời thênh thang đàn én bay ngang,
               Vỗ cánh rộn ràng ngỡ mùa xuân sang.
               Xin hãy đón mùa xuân miên viễn.
               Xin hãy sống xa mọi đảo điên.
               Mạng sống trong hơi thở giữa nhịp đập trái tim.
               Thế nào là mạng sống, sự vay mượn liên tục.
               Từng giây phút thấy ta, trâu hoang trên đường về nhà.
               Hồi sinh từng sát na, cây khô đong đưa nhụy vàng.
               Cơn mưa chiều nhè nhẹ, giọt nước trong ngàn biển cả, giữa bầu trời bao la...          

               Xin hãy đón mùa xuân miên viễn...
               Xin hãy sống xa mọi đảo điên...
                                                           (2 lần)