Trăng Xưa

        (Đồng Kính)

               Đi trên đường đất nhỏ, ven rừng chàm xanh mát.
              Bỏ lại thành phố sau lưng. Đường vắng thưa người,
               có thoáng nghe hồn bâng khuâng.
               Ta là hạt bụi nào giữa đất trời lồng lộng.
               Ta là giọt nước nào giữa đại dương mênh mông.
               Đón mùa xuân về trên cánh đồng lúa chín,
               ven bờ đê nhỏ ngọn cỏ xanh long lanh hạt sương.
               Từ cuối chân mây bong bóng đỏ mặt trời lên.
               Em chớ bảo đẹp lạ thường.
               V́ thừ thuở nào khi cuốn rèm người xưa đă thấy
               tin không em, tin không em chính Tâm B́nh Thường.
               Rừng khuya cây đứng im nghe. Giọt sương rơi tí tách bên hiên.
               Thấy chăng em toàn thể hiện tiền.
               Lặng yên rơ thấu muôn duyên, b́nh an trăi khắp tam thiên.
               Vầng trăng xưa ngàn năm c̣n đó.
               Vầng trăng xưa ngàn năm c̣n đó.