SỐNG
(Hạnh Huệ)
Chỉ còn có hát ca mà thôi.
Sống nơi đây cho thật tuyệt vời.
Biết ngay nhiều nguồn cơn bối rối,
chỉ tại chính ta chưa chịu chơi.
Mình từng sống lúc trông mặt nhau.
Lúc cong lưng trong ruộng đục ngầu.
Lúc đi dạo đường trăng hoa lá.
Nghe lời gió ru qua rừng lau.
Mình đâu có tiếc chi mà nhớ.
Mình đâu có mong chi mà mơ.
Từng giây phút phút giây đổi mới.
Mình riêng biết có chi đâu mà ngờ.
Chỉ còn có sống vui mà thôi.
Quên phắt đi bao cơn nghèo đói.
Nụ cười nở mãi trên bờ môi.
Từng bước chân điểm trang cuộc đời.
Từng nhịp bước hát vang trời mây.
Tung cuốc khai ba ngàn thế giới.
Nào ai biết ta đang từng giây.
Tụng biến kinh vốn không lời này.