Men Xuân

 

        (Hạnh Huệ)

 

        Mùa xuân bay qua mây. Bước chân không hề thấy,

        mà dường như quanh đây, có ai mà không hay.

        Mùa xuân đang đôi tay, đón ta vui ngày mới.

        Mùa xuân vươn đôi vai nhắc ta bừng cơn say.

 

        Mùa xuân cây đơm bông. Giúp ta yêu cuộc sống.

        Mùa xuân qua chân em, bước đi rộn ră thêm.

        Mùa xuân qua môi em, trái tim quên nhịp đếm.

        Mùa xuân lên hơi men, áo em hồng tươi thêm.

        Nhưng có một nơi mùa xuân chưa bao giờ mất,

        nhưng có một nơi mùa xuân vẫn không lụi tàn.

        V́ chính nơi đây dù trải qua bao gian khổ,

        vẫn có những con người biết tạo măi mùa xuân.

        Đă bao phen thay rừng hoang thành vườn đẹp.

        Đă bao phen ban hố sâu thành ruộng xanh.

        Vẫn từng biến sầu lo ra hạnh phúc.

        Vẫn từng soi tăm tối thành quang minh.

        Mùa xuân trong tay ta, đất đai thêm mầu mỡ.

        Mùa xuân trong môi ta với nhau ta cười vui.

        Mùa xuân trong mắt ra, núi sông thêm rực rỡ.

        Mùa xuân trong chân ta, bước đi từng nở hoa.

        Người ơi tin hay không, khổ vui do ḿnh đấy.

        Đừng dại chi đeo mang, cho tâm ḿnh thênh thang.

        Người ơi tin hay không, khổ vui do ḿnh đấy.

        Đừng dại chi đeo mang, cho tâm ḿnh thênh thang.