Đóa Hoa Kỳ Diệu

 

        (Hạnh Huệ)

 

        Vẫn còn đi tìm một con đường mờ mịt lối.

        Vẫn còn đi tìm một khung trời mong làm quê hương.

        Đi về tới đâu, qua bến bờ nào khi quanh đây quạnh hiu.

        Mõi mòn đã lâu, con tim buồn rầu, đàn chim tung bây về đâu.

        Vẫn còn đi hoài một khi lòng ta còn hơi ấm.

        Vẫn tìm không ngừng một thiên đường cho mình yêu thương.

        Mưa chiều hắt hiu mây trôi dật dờ lênh đênh trên song đò đưa.

        Qua nhiều bến mơ, qua bao đợi chờ, giờ đây im hơi lặng nghe.

        Trên một đỉnh đồi giọng ai cười tưng bừng hoa nắng.

        Dưới cội thông già, người yên ngồi mây trời mang mang.

        Ô kìa có hay đóa hoa kỳ diệu từ đâu nở trong lòng tay.

        Nghe gì nữa không, tiếng chim huyền thoại, dường như đâu đây lừng vang.

        Nghiên mình soi dòng. Cuộc chơi vừa như làm sương sớm.

        Nghe lòng an bình mặt mũi này đâu người xưa nay.

        Trong một phút giây không gian dừng lại mùa thu âm u vụt bay.

        Thôi ngừng thở than, tử sanh trường mộng. Mùa đông giá băng vừa tàn.