Dấu Ấn Non Yên
(Chưa biết)
Phượng Hoàng phương Nam, tung cánh bay về non Yên
Rồng nằm ngủ quên, năm tháng phủ mờ rêu xanh
Gió thiền thổi lên mây tan, Tổ sư còn đây dấu chân
Rồng thiêng trỗi dậy, vươn mình nắng ấm vừa lên.
Một vùng trời mở ra
Ánh hào quang sáng ngời
Bóng y vàng phất phới
Tiếng chuông chùa vang xa
Núi linh không phải vì núi cao
Núi linh không phải vì núi sâu
Núi linh vì có người sống đạo
Núi linh vì giúp đời thoát chiêm bao
Giòng thiền Chân Không
Tuôn qua thành Rồng
Vượt suối băng rừng
Nay về tận ngọn nguồn Trúc Lâm
Hoài bão một đời đã xong.
Phượng Hoàng về đầu non
Ẩn thân chốn mây ngàn
Một đời tuy huyễn mộng
Ân đức tràn muôn phương.